Vệ sinh như là một loại hàng hóa
Nguyễn Văn Tuấn
Tình hình sức
khỏe nước ta không tương xứng với nhịp độ phát triển kinh tế.
Trong khi kinh tế nước ta tăng trưởng khoảng 8% hàng năm, thì
“bức tranh” sức khỏe cộng đồng vẫn không có gì thay đổi trong
hơn 2 thập niên qua. Các bệnh liên quan đến tiêu chảy cứ “đến
hẹn lại lên” như chúng ta chứng kiến gần đây. Các bệnh truyền
nhiễm như bệnh viêm phổi, viêm họng và
viêm Amidan cấp, viêm phế quản và viêm tiểu phế quản cấp, tiêu
chảy, viêm dạ dày, ruột non có nguồn gốc nhiễm khuẩn, cúm, sốt
rét, v.v… vẫn là những nguyên tử vong hàng đầu.
Cái mẫu số chung của các bệnh này là
mối liên hệ với 3 yếu tố: nước, rác, và vệ sinh gia
đình. Các chuyên gia y tế ước tính rằng khoảng 80% các bệnh ở
nông thôn là do nước bị ô nhiễm. Trong quá trình phát triển
kinh tế, rác cũng tích lũy nhanh chóng nhưng chưa được xử lí có
hệ thống nên hệ quả là nhiều con sông, đặc biệt là các con sông
ở thôn quê, đang đứng trước nguy cơ bị “chết” do ô nhiễm quá
nặng nề. Ở các thành phố lớn, chỉ có 50% số đường có hệ thống
thoát nước, và cũng chưa có hệ thống xử lí hay tái sử dụng nước
thải. Ngoài ra, phần lớn các gia đình ở nông thôn không có nhà
vệ sinh, nên phân thường thải ra nguồn nước sinh hoạt và làm ô
nhiễm môi trường cùng với các vi khuẩn lan bệnh. Trong khi đó,
gười dân nói chung cũng chưa có thói quen rửa tay trước và sau
khi đi tiêu/tiểu, và mầm bệnh cứ dần tích lũy thành một tiềm
năng rất lớn. Không ngạc nhiên khi chúng ta chứng kiến dịch
bệnh ở nước ta xảy ra và lan truyền khá nhanh.
Mắc dù một số
bệnh liên quan đến tiêu chảy có nguyên nhân những rối loạn nội
tiết, đại đa số bệnh là do nhiễm vi khuẩn. Các vi khuẩn này gây
bệnh qua bốn đường như mô tả trong Biểu đồ 1. Đường đơn
giản nhất là các vi khuẩn gây bệnh theo phân người thoát vào môi
trường và người khác bị phơi nhiễm (1a). Một cách nhiễm
phức tạp hơn là các vi khuẩn tự nhân lên trong môi trường, và do
đó gia tăng xác suất phơi nhiễm bởi con người (1b). Đường
thứ ba là vi khuẩn theo phân người thoát ra môi trường, tự nhân
lên trong môi trường, động vật bị phơi nhiễm và vi khuẩn tìm
được vật kí chủ mới, và kí chủ này thải phân ra môi trường, từ
đó vi khuẩn tự nhân lên một lần nữa trước khi nhiễm người (1c).
Đường nhiễm thứ tư là động vật bị nhiễm vi khuẩn, và thải vi
khuẩn qua phân vào môi trường, từ đó con người bị nhiễm (1d).
 |
|
Biểu
đồ 1. Bốn đường truyền nhiễm của vi khuẩn. Nguồn:
Curtis V., et al. Trop Med Int Health 2000; 5:22-32. |
Trong Biểu đồ 1, tất cả 4 con đường truyền nhiễm đều phải thông
qua “môi trường”. Nhưng môi trường là gì trong bối cảnh của
bệnh truyền nhiễm? Biểu đồ 2 (còn biết đến trong giới
dịch tễ học là Biểu đồ F hay “F-diagram”) minh họa các còn đường
mà vi khuẩn gây bệnh có thể xuyên qua môi trường để đến một kí
sinh chủ (tức con người). Một khi phân được bài thải, phần lớn
vi khuẩn chết; nhưng một số nhỏ có thể sống sót và nhiễm các
ngón tay, vào thức ăn hay nước và các môi trường này sẽ giúp cho
vi khuẩn nhiễm con người. Ruồi nhặng cũng có thể đáp xuống phân
hàm chứa vi khuẩn, và đem vi khuẩn đến thực phẩm hay các vật
dụng nhà bếp. Chân người hay chân động vật cũng có thể đạp phải
phân hàm chứ vi khuẩn và “phát tán” vi khuẩn đến các nơi khác
hay người khác.
Tất cả các con đường truyền nhiễm trên có thể ngăn chận bằng
những thay đổi đơn giản về thói quen vệ sinh cá nhân hay gia
đình. Cải thiện cơ sở vật chất như làm sạch nguồn nước, hệ
thống tiêu hủy phân và rác cũng có thể ngăn ngừ truyền nhiễm.
Tuy nhiên, bất cứ chiến lược phòng chống nào chỉ có hiệu quả khi
được thực hiện cùng với các thay đổi vệ sinh cá nhân và gia
đình.
 |
| Biểu đồ 2. Biểu đồ “F”. Nguồn: Curtis V., et
al. Trop Med Int Health 2000; 5:22-32. |
Vấn đề nước và vệ sinh
Cội nguồn của
các vấn nạn y tế và môi trường là nước. Nhận thức được vấn đề
này, năm 2003 tại Kyoto (Nhật) các bộ trưởng y tế trên thế giới
họp cùng các chuyên gia Liên hiệp quốc họp để bàn đến một vấn đề
duy nhất: nguồn nước sinh hoạt ở các nước đang phát triển, và họ
đặt tên cho hội nghị này là Diễn đàn về nước ở thế giới thứ ba
-- “Third World Water Forum”.
Bảng số liệu đơn
giản sau đây được xem là một phát biểu tổng kết của Diễn đàn.
Bảng số liệu cho thấy tạo một nguồn nước sạch đến người dân có
thể giảm 16% nguy cơ các bệnh liên quan đến tiêu chảy, nâng cao
chất lượng nước giảm 20%, xử lí cống rảnh và rác giảm 36%. Ngay
cả giáo dục về vệ sinh cá nhân và gia đình cũng có hiệu quả giảm
nguy cơ mắc bệnh tả và tiêu chảy đến 35%. Nhưng biện pháp có
hiệu quả nhất là chỉ đơn giản rửa tay bằng xà phòng có thể giảm
47% nguy cớ mắc các bệnh liên quan tiêu chảy.
|
Hiệu quả của một số can thiệp nhằm giảm các bệnh liên
quan đến tiêu chảy |
|
Can thiệp |
Giảm nguy cơ các bệnh liên quan đến tiêu chảy |
|
Tạo nguồn nước sạch |
16% |
|
Nâng cao chất lượng nước |
20% |
|
Xử lí cống rảnh và rác |
36% |
|
Giáo dục vệ sinh |
35% |
|
Rửa ray bằng xà phòng |
47% |
|
Nguồn: Curtis V. BMJ 21003;
327:3-4 |
Dựa trên phát
biểu tổng kế trên, các bộ trưởng y tế nhất trí rằng chính phủ
các nước đang phát triển (trước khi còn gọi là “các nước thuộc
thế giới thứ 3”) cần phải phát triển chiến lược tập trung vào
việc cải thiện nguồn nước sinh hoạt, vệ sinh gia đình, và rửa
tay, sao cho đến năm 2015 giảm phân nửa các bệnh liên quan đến
tiêu chảy.
Ở nước ta, chiến
lược y tế dự phòng, bao gồm vấn để cải thiện nguồn nước, đã từng
đặt ra nhưng chưa được thực hiện tốt hay chưa được quan tâm đúng
mức. Cho đến nay, có đến 70-80% người dân ở các vùng nông thôn
không có nguồn nước sạch cho sinh hoạt. Ngay cả một số địa
phương ở các thành phố lớn mà ao hồ cũng bị ô nhiễm trầm trọng.
Hệ quả là như chúng ta thấy ngày nay, các làn sóng bệnh tả và
tiêu chảy cứ lần lượt xuất hiện. Chỉ trong vòng 6 tháng qua mà
bệnh tả đã phát sinh đến 3 lần! Do đó, vấn đề nước và vệ sinh
đang được đặt ra rất cấp bách.
Hiện nay, ở thôn
quê người dân thường xây giếng và lấy nước đó để sử dụng cho
sinh hoạt hàng ngày. Nhưng ngay cả nguồn nước này cũng không
hẳn đảm bảo vệ sinh do thiếu nhà vệ sinh và nước thường bị nhiễm
khuẩn từ phân người và phân gia cầm. Chúng ta cần có một chiến
dịch chỉ dẫn cách khử trùng làm sạch nước, sao cho người dân có
thể có nguồn nước sạch cho nấu ăn và tắm rửa.
Ngoài nguồn
nước, có hai cách phòng bệnh hiệu quả nhất là nhà vệ sinh và rửa
tay. Hơn một thế kỉ trước đây, nhà vệ sinh giúp thực hiện một
cuộc cách mạng về y tế công cộng ở New York, London và Paris.
Ngày nay, các quan chức y tế Liên hiệp quốc mới nhận thức rằng
cầu xí là một phương tiện phòng chống bệnh rất quan trọng ở các
nước đang phát triển.
Rửa tay như đề
cập trong phát biểu của Diễn đàn Kyoto 2003 là một biện pháp cực
kì thực tế và đơn giản để phòng các bệnh tiêu chảy và truyền
nhiễm. Điều này đúng đối với môi trường nước ta. Cần nhắc lại
rằng khi phân người và gia cầm thải ra môi trường, phần lớn vi
khuẩn chất, nhưng một số sống sót vẫn có thể xâm nhập vào nguồn
nước, móng tay, hay thực phẩm. Nhưng ở các nước đang phát
triển, không đến 10% người dân có thói quen rửa tay sau khi đi
tiêu/tiểu! Rất nhiều nghiên cứu trong quá khứ cho thấy chỉ đơn
giản rửa tay cũng có thể giảm 70-90% nguy cơ mắc các bệnh liên
quan đến tiêu chảy.
Tiếp thị vệ sinh
Vấn đề đặt ra
là: làm thế nào để cải thiện vấn đề vệ sinh? Tôi nghĩ cải thiện
vệ sinh phải bắt đầu trước hết ở từng cá nhân và từng hộ gia
đình. Từng hộ nên có nhà vệ sinh. Mỗi cá nhân nên tập thói
quen rửa tay thường xuyên sau khi đi tiêu/tiểu. Do đó, bất cứ
chiến lược y tế phòng bệnh nào cũng phải lấy đây là điểm xuất
phát.
Tôi đề nghị một
chiến lược có triển vọng cao là qua tiếp thị vệ sinh.
Nói cách khác, cần phải tiếp thị vấn đề vệ sinh (như cầu tiêu,
thói quen rửa tay, tiêu hủy rác) như là một loại hàng hóa tiêu
dùng, như xe gắn máy hay dầu thơm gội đầu. Cần phải làm sao để
người dân thấy việc xây dựng một cái cầu tiêu / tiểu như là một
hình thức nâng cấp căn nhà, chứ không phải là một can thiệp mang
tính y tế công cộng. Theo đó, việc sử dụng xà phòng để rửa tay
là một cách làm nâng cao nét đẹp cho bàn tay, làm cho bàn tay
thơm tho, chứ không phải là một can thiệp y tế. Tương tự, việc
xây dựng một hầm chứa và hủy rác nên được tiếp thị như là một
cách làm cho khu nhà sang trọng hơn và văn minh hơn, chứ không
phải là một sự đùn đẩy trách nhiệm y tế cho người dân.
Nhà nước nên
dành ngân quĩ để tiếp thị vệ sinh, và qua đó tạo ra nhu cầu về
vệ sinh gia đình, và doanh nghiệp tư nhân có thể đáp ứng nhu cầu
này. Doanh nghiệp tư nhân cũng có thể qua tiếp thị và quảng cáo
thúc đẩy thay đổi trong lối sống hàng ngày cho từng gia đình.
Một khi nhu cầu vệ sinh đã được tạo ra, ngân sách Nhà nước có
thể được “giải phóng” để hỗ trợ các hộ gia đình nghèo khó không
có khả năng tài chính để tiếp cận công nghệ vệ sinh mới.
Thật ra, một
cách tiếp thị rửa tay khá giống như vừa mô tả trên đã được thử
nghiệm tại một số nước ở Phi châu, Nam Mĩ và Á châu, với sự hợp
tác giữa chính quyền địa phương và các cơ quan quốc tế như Ngân
hàng Thế giới. Theo vài kết quả sơ khởi, chỉ đơn giản rửa tay
thường xuyên cũng có thể giảm tỉ lệ nhiễm trùng và tử vong cho
hàng triệu người.
Nước, rác và vệ
sinh là những vấn nạn môi trường lớn nhất trong thế kỉ 20, và
cũng chính là mối đe dọa đến an sinh và sức khỏe của dân tộc
trong thế kỉ 21. Có
thống kê cho thấy khi GDP nước ta tăng 1% thì rác thải tăng
3%. Trong định hướng trở thành một nước công nghiệp trong vòng
20 năm tới, chúng ta cần phải dứt khoát giải quyết vấn đề ô
nhiễm môi trường và từng bước xóa bỏ các bệnh truyền nhiễm. Theo
tôi, chúng ta cần tiếp cận và giải quyết vấn đề qua cách tiếp
thị vệ sinh. Cần phải xem vệ sinh là một loại “thương hiệu”
mang tính bản chất văn hóa, cũng như khi nói đến người Nhật
chúng ta nghĩ ngay đến một dân tộc có nền vệ sinh rất cao.
|
Một số biện pháp phòng chống bệnh tả
|
|
·
Che đậy thùng nước
·
Che đậy thức ăn
·
Sử dụng lưới chắn ruồi bảo vệ thực phẩm
·
Hâm nóng thức ăn
·
Rửa rau cải và trái cây
·
Sử dụng hóa chất diệt trùng khi rửa rau và
trái cây
·
Nấu chín nước
·
Khử trùng nước sinh hoạt bằng chlorine
·
Xịt thuốc chống muỗi
·
Khử trùng, vệ sinh cầu tiêu thường xuyên
·
Chôn phân
·
Đốt rác |
·
Không khạt nhổ
·
Giữ móng tay sạch
·
Rửa sạch núm vú trước khi cho con bú
·
Rửa tay bằng xà-phòng
·
Rửa tay nếu có tiếp xúc với tro và sình
bùn
·
Không bao giờ rửa tay trong nước bùn
·
Rửa tay trước khi ăn
·
Rửa tay trước khi làm bếp
·
Rửa tay trước khi cho con ăn
·
Rửa tay trẻ em
·
Rửa tay sau khi đi tiêu hay đi tiểu
·
Rửa tay sau khi thay tả cho trẻ em
·
Tóc phải chải cho sạch
·
Mặc quần áo sạch |
|